Nghe Trang Duệ nói là bại hoại, Kim Cương cũng không khách khí tát một cái, thân thể Mục Tháp bay ra sau, sau đó lại rơi vào biển.
- Từ từ chơi, đừng đùa chết a!
Trang Duệ không rảnh đi quản Mục Tháp, còn có rất nhiều vàng và châu báu cần hắn vận chuyển, hắn và Bành Phi bận rộn, không ngừng đem vàng và châu báu lên du thuyền.
Sau khi từ trên đảo hoang chạy lên du thuyền bốn lần, sắc trời cũng đã tối lại, bảo tàng hải tặc trên đảo hoang, đại khái còn cần một chuyến nữa mới vận chuyển xong, Trang Duệ quyết định sáng mai hắn vận chuyển tiếp, trực tiếp rời khỏi hoang đảo.
Tuy Trang Duệ biết rõ phạm vi trăm km của hòn đảo này, nhưng không dám đi thuyền qua, bởi vì sợ Bành Phi gặp chuyện không may, hắn cần lưu thủ trên du thuyền, Trang Duệ thì trở lại đảo hoang.
- A... A!
Thời điểm còn cách đảo hoang gần trăm mét, Trang Duệ cũng nhìn thấy trên bãi cát có một ánh lửa, chính là địa phương mình nướng cá hồi chiều, mà từng tiếng kêu thảm thiết, cũng truyền vào tai.
- Ta kháo! Text được lấy tại Truyện FULL
Sau khi tới gần, Trang Duệ không khỏi bị tràng diện mà mình nhìn thấy mà giật mình.
Thì ra Kim Cương tìm được một thân cây lớn, đem cả người Mục Tháo cột vào trên đó, bắt đầu nướng, có thể là vừa bắt đầu không lâu, Mục Tháp còn không có tắt thở, trong miệng liên tục phát ra âm thanh thảm thiết.
- Kim Cương, thả hắn ra!
theme
review
dong tam
dịch vụ kế toán tại nha trang
dịch vụ kế toán tại đà nẵng
dịch vụ kế toán trọn gói
thành lập doanh nghiệp
Tuy hận Mục Tháp tới cực điểm, nhưng khi nhìn thấy toàn thân Mục Tháp bị lửa đốt cháy đen, Trang Duệ cũng cảm thấy sởn cả gai óc.
Hơn nữa nghĩ đến Kim Cương muốn dùng hắn làm thức ăn, trong lòng Trang Duệ không thoải mái, ăn thịt có thể, nhưng tuyệt đối không phải là thịt người, đây là mấu chốt của Trang Duệ.
- Ngao ngao...
Khoan hãy nói, Kim Cương đúng là muốn ăn thịt, ở trong mắt nó, không gì không thể ăn, huống chi Trang Duệ đã nói đây là bại hoại.
Nhưng Trang Duệ phân phó, Kim Cương vẫn nghe lời, tiện tay bắt lấy cây gỗ, kéo văng người ra, vừa vặn rơi xuốn nước biển, sau khi lửa gặp nước, phát ra âm thanh xì xì một hồi.
Sau khi Trang Duệ mang theo Mục Tháp về bãi biển, thằng này hít vào nhiều, thở ra ít, sắp không sống nổi.
- Giết... Giết ta đi!
Mục Tháp nhìn thấy Trang Duệ ở trước mặt, rất tốn sức từ trong miệng nói ra mấy chữ như vậy.
- Được!
Trang Duệ gật gật đầu, trở lại cầm một cây búa tới, hai tháng sinh hoạt trên hoang đảo, làm cho Trang Duệ không có lòng dạ đàn bà.
Nhưng cũng không phải Trang Duệ muốn làm thiện nhân với Mục Tháp, bởi vì thời điểm hắn nhìn thấy Mục Tháp ở bên cạnh, Mục Tháp đã nhận đủ mọi tàn khốc, đã không còn sống nổi nữa.
- Sớm biết như vậy, lúc trước đừng làm!
Sau khi giết cừu nhân, Trang Duệ đứng bên cạnh Mục Tháo thật lâu, cuối cùng lắc đầu, sau đó đào một cái hố thật sâu trên bãi cát, mang Mục Tháp vùi vào trong.
- Ngao ngao...
Kim Cương nhìn thấy cử động này của Trang Duệ, ở bên cạnh vỗ ngực, Kim Cương rất không hiểu, vì sao không đem tên kia đi ăn tươi?
- Kim Cương, nhớ kỹ, người, cũng giống như ta và ngươi vậy, là thứ không thể ăn, chết đói... Cũng không thể ăn.